"Ưm"
Hắn từ từ tiến sâu vào cơ thể nàng, hai cơ thể hòa quyện vào nhau. Những tiếng rên c*̉a nàng khiến hắn sợ hãi, bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt đôi nhủ hoa c*̉a nàng để xoa dịu nỗi đau cho nàng. Nàng im lặng, ngắm nghiền mắt lại, nước mắt cứ rơi. Kết thúc cơn triền miên, hắn ôm nàng vào lòng, dường như nàng đã ngủ say, trong cơn ngủ chắc nàng đã thấm nhuần cơn mệt mỏi. Hắn hôn nhẹ lên mái tóc nàng.
"Hỏa nhi, yên tâm ta sẽ không bỏ nàng. "
Hắn nói nhỏ, hắn định rời khỏi phòng để đến gặp thái y vì đã có hẹn lấy thuốc cho Thái hậu, nhưng càng nhìn nàng hang lại cảm thấy bị quyến rũ khiến hắn không muốn rời mắt khỏi nàng. Mặc y phục xong, hắn luyến tiếc nhìn nàng, rồi nhìn tách trà trên bàn, là ai? Ai đã bỏ dược xuân vào trong trà c*̉a trẫm? Kẻ đó thật to gan, ta sẽ trừng trị! Hắn cầm lên và ngửi thấy mùi c*̉a dược xuân, hèn gì Hỏa nhi đã chịu thiệt̃. Tội nghiệp Hỏa nhi c*̉a trẫm.
Đôi mắt trong veo c*̉a nàng hé mở, nàng cựa người, nhìn thấy hắn, nàng như tức giận, nàng không muốn nhìn thấy hắn, không nhìn đối diện hắn. Kéo lớp y phục phía dưới đang rơi rãi nàng mặc gấp vào người, ánh mắt lạnh lùng, lướt qua hắn khẽ nói.
"Ta hận ngươi!"
Ánh mắt căm phẫn c*̉a nàng như vết dao đâm thẳng vào lòng ngực bên trái c*̉a hắn, hắn chỉ muốn yêu nàng chỉ muốn nàng là c*̉a hắn? Vậy tại sao nàng lại làm hắn đau như vậy? Nàng lướt nhanh ra khỏi phòng, bàn tay hắn nắm chặt tay nàng lại, như có lửa, cả hai bàn tay ấm lên. Nàng giật phắt tay ra.
"Sao? Ngươi còn muốn gì khi đã đạt được ý nguyện làm nhục ta?"
"Nàng...Ta sẽ kêu người đem y phục cho nàng!"
"Không cần, ngươi muốn ta và ngươi bị những tiếng nói lời ra sao? "
"Ta...Ta sẽ lập nàng làm phi?"
"Không cần, chỉ cần ngươi cho ta rời khỏi cung ngay hôm nay. "
Nàng không nói gì nữa, xô hắn ra rồi bước đi, hắn chỉ mới gặp nàng trong tình cờ thôi, lại bắt nàng phải trao thân cho hắn? Hắn là vua nhưng c*̃ng không hẳn là làm chủ tất cả! Dĩ An ta hận ngươi.
...
Bước ra khỏi cửa, nàng không khóc vẫn kiên cường lấy lại tinh thần rồi lấy bước vào phòng c*̉a mình. Mẫn Mẫn vừa thấy nàng lại chạy ngay đến.
"Tỷ tỷ, sao từ sáng giờ muội không thấy tỷ?"
Nàng im lặng, c*̃ng phải đã xế chiều rồi còn gì...không biết ai sẽ gây rắc rối nữa không, nàng mệt mỏi nhắm mắt, tựa lưng xuống giường.
"Tỷ đến thay nước tắm cho hoàng thượng rồi dạo quanh khuôn viên c*̉a hoàng cung thôi."
"Muội kiếm tỷ nhưng không thấy!"
"Sao? Có chuyện gì à?"
"Quận chúa lục tung hoàng cung để kiếm tỷ. Giờ tỷ về rồi hãy đến Lăng Cung nhé."
"Ừm."
Trả lời với A Mẫn, nàng mệt mỏi hên tên hoàng thượng lại tới quận chúa,huynh muội họ quả thật là phiền phức.
--- Hết chương 13 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nàng Thật Tàn Nhẫn, Nhưng Ta Yêu Nàng!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!