- Bác....sao bác có thể...làm những chuyện vậy chứ? - Vũ Hạ Thu nói mà như muốn khóc nức nở nhưng cố gắng nhịn lại
- Bác...bác...
Bác Thạnh chưa kịp nói hết câu thì Vũ Hạ Thu nhặt túi xách lên chạy lẹ ra ngoài đường, vừa chạy nước mắt vừa rơi xuống. Có ai ngờ người bác mà Vũ Hạ Thu cảm phục, luôn yêu thương mình mà lại lên giường với 2 cô gái?
Vũ Hạ Thu chạy mãi, chạy đến khi mọi nhừ cả chân thì cô mới dừng lại, cùng lúc đó bầu trời vừa tối tăm vừa lạnh, đã vậy trời lại đổ một trận mưa rào ập xuống đầu cô. Ông trời luôn là người mang hạnh phúc đến cho mọi người vậy sao lại nỡ bỏ rơi tôi ở chốn này cơ chứ?
Vũ Hạ Thu lại tiếp tục chạy tìm kiếm căn nhà nào có mái mà đứng, ai ngờ đâu...đằng trước có một căn nhà xa hoa lộng lẫy như cổ tích. Ủa? từ khi nào lại có căn nhà thế này mọc ở đây vậy ta? Tôi vừa nghĩ ngợi một chút, bỗng nhiên đầu tôi...đau như búa bổ, bầu trời trước mắt Hạ Thu quay như chong chóng quay. Rồi Hạ Thu ngất xỉu từ khi nào không hay biết. Chỉ có cảm giác...mình đang được ai đó bế lên giường, cho uống thuốc và đắp khăn lạnh. Cảm giác rất ấm áp a! Cái cảm giác mà tôi đã từng mong ước bấy lâu giờ mới xuất hiện...Thật hạnh phúc nha!....
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nàng Là Ngôi Sao Nhỏ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!