Cô đứng lên, đi vòng qua bàn làm việc, tới trước mặt con trai, ngồi xổm xuống, tầm mắt đối diện với cậu bé: "Hôm nay, mẹ lại muốn dạy con một bài học khác."
Sắc mặt Tiểu A Lưu nghiêm túc.
"Dựa trời dựa đất dựa người khác cũng không bằng dựa vào chính mình."
Cái hiểu cái không.
"Giống như với chuyện xảy ra ngày hôm nay, nếu con cũng có đủ năng lực, sau khi xâm nhập vào hệ thống của đối phương mà vẫn không lưu lại nhược điểm gì, không cần Mark ra tay cài đặt phản truy tung thì mẹ cũng sẽ không phạt con."
"Hoa Hạ có câu ngạn ngữ, đầu lớn thế nào thì đội mũ lớn chừng đó, con có hiểu không?"
Nhóc con cái hiểu cái không, "Không thể dựa vào người khác, phải biết dựa vào... chính mình ạ?"
Đàm Hi gật đầu.
"Vậy mẹ cũng là người khác ạ?"
"Phải."
"Không... Mẹ không phải người khác, mẹ là mẹ của con..." Hốc mắt cậu bé lập tức đỏ lên.
Trong mắt Đàm Hi lộ ra vẻ đau lòng, nếu con trai cũng có tính cách ngây thơ, hồn nhiên giống như con gái thì có cũng sẽ không dạy cho nó quá sớm rằng thế giới này tàn khốc thế nào, thế nhưng nó lại không giống vậy.
Trời cao cho nó thiên phú thì cũng cho nó nguy hiểm và khó khăn tương ứng.
Nếu không sớm học được đạo lý dựa vào bản thân thì thiên phú sớm muộn gì cũng trở thành "bùa đòi mạng"!
Đàm Hi thà rằng lúc này tàn nhẫn một chút chứ không mong trong tương lai phát sinh bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Tự cho mình đứng ở quá cao, tự tin mù quáng thì kết thúc sẽ luôn bị thảm.
Đàm Hi dạy con trai phải làm người đàng hoàng nhưng cũng không quên bồi dưỡng năng lực phán đoán và không được coi thường nguy hiểm cho nó.
Xem xét thời thế, có được giãn được mới là vương đạo,
--- Hết chương 980 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nàng Dâu Cực Phẩm
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!