Mỗi một biểu cảm của cô đều làm cho anh yêu thích không thôi.+

"Ngôn Ngôn..."

Anh gọi tên cô đầy tha thiết và trìu mến, trong thanh âm nhẹ nhàng của anh mang theo một chút gian tà: "Em không chán ghét anh, phải không?"

--- Hết chương 45 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Nam Chính Này, Tôi Không Cần!

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!