Thời gian gặp lại Lý Bích, là ba ngày sau.

Phương Mộc hít sâu một hơi, cúi đầu nói: “Em còn mong anh tiếp tục dạy không?”

“Mong.”

“Chuyện ngày đó…” Phương Mộc ngập ngừng hồi lâu: “Anh không thể có cái gì với em, em hiểu không? Hơn nữa em còn là vị thành niên.”

“Em biết.”

“Vậy là tốt rồi.”

Trong lòng có gì đó nghẹn lại. Nói lời này, chính là sau này hắn sẽ không làm gì mình nữa, cũng sẽ không nghĩ cách quyến rũ mình...

“Em đã quyết định quen cô bé kia.” Lý Bích nói.

Phương Mộc khẽ run, im lặng, bỗng nhiên trong đầu cảm thấy thật mơ hồ. Anh không biết nên nói cái gì, cười miễn cưỡng: “Đã chắc chưa?”

“Ừ.”

“Vậy là tốt rồi.” Giọng hơi khô khốc.

“Anh là thầy, em là học sinh, em không nên làm chuyện quá đáng.”

“Ừ.” Phương Mộc cau mày. Tự dưng trong nội tâm cảm thấy không cam lòng, nếu như có một lần nữa, anh sẽ làm như thế nào?

“Phải học sao?”

“Ừ.” Phương Mộc cúi đầu lấy sách vở: “Trên trường dạy tới đâu rồi?”

--- Hết chương 17 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!