–*–
Liên tiếp mấy ngày mưa dầm, thật vất vả mới có ánh nắng. Ngồi trên ghế dựa ở đình viện phơi nắng, ánh sáng ấm áp dào dạt. Hơn nữa, giữa trưa ăn rất no, chỉ chốc lát sau liền mơ màng đi vào giấc ngủ.
Đột nhiên bừng tỉnh phát hiện mình đang thở hổn hển, trên trán vương vấn một tầng mồ hôi lạnh. Phúc Bá ngồi xổm trước người, đem chiếc chăn bị chảy xuống một lần nữa kéo lên, nhẹ giọng hỏi: “Ngài mộng thấy gì vậy?”
Ta nghĩ lại, nhưng tuyệt đối không thể nhớ rõ cảnh trong mơ vừa rồi, chỉ có một cảm giác bất an phập phồng trong không khí.
“Phúc Bá….”
“Ừhm?”
“Ngươi cảm thấy để Tịch Viêm từ quan có được không?”
“Từ quan vì lý do gì?”
“Lão phụ tuổi già, phải hồi hương an dưỡng tuổi thọ.”
Phúc Bá nhìn ta một cái, “Lời này nói ra ai tin?”
“Vậy làm cho hắn giả bộ té gãy chân?”
“Làm sao có thể….”
“Thế thì làm cho hắn thật sự té gãy chân!!”
“>___
--- Hết chương 9 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Một Người Cha Và Ba Đứa Con
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!