Trời đã tối muộn, đã đến lúc các thị vệ thay nhiệm vụ rồi.

Không biết đi bao lâu, ta đã tới một khoảng sân vắng.

Ta choáng váng. Ta gần như quên mất mình đã đến từ đâu.

Rõ ràng khi mới đến thế giới này, ta mới mười tám. Chẳng phải trong tiểu thuyết,phim ảnh đều nói rằng ta, kẻ xuyên không, mới là nữ chính sao?

Khi mới xuyên đến đây, ta rất lo lắng và sợ hãi. Nhưng chẳng còn nhiều chứa nỗi sợ ấy nữa. Một công chúa không được sủng ái có thể ch.ế.t trong im lặng bất kì lúc nào.

--- Hết chương 3 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Mộng Xưa Mây Khói

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!