, đương nhiên, sức thừa nhận của bọn họ cũng theo đó mà tăng lên đều đều, tin rằng không bao lâu nữa cũng có thể ‘Thái Sơn sụp đổ mà mặt vẫn không đổi sắc’. Lưu Thanh ngồi cạnh Kim Thượng Huy người cứng ngắc, y như một bức tượng đá, ngay cả đồng tử cũng không dám động, nhưng tiểu nhân trong nội tâm hắn đang rất luống cuống, mặt đầy nước mắt lăn lộn dưới đất, k** r*n nói : Má ơi! Lại tới nữa, tới nữa rồi! Trời ạ! Ai cứu với! o(>﹏
--- Hết chương 125 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!