
Đêm qua phòng động gió xuân vương,
Xa nhớ giai nhân tận bến Tuơng.
Một khắc mơ xuân trên gối chiếc,
Giang Nam đi suốt vạn thôi đường.
(Xuân mộng - Sầm Tham, bản dịch của Nguyễn Lưu Anh).
Có những mùa xuân, phải thấm đượm nước mắt và nhuốm bằng màu đỏ của máu mới là mùa xuân đáng nhớ nhất.........
--- Hết chương 110 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ma Đạo Tình Kiếp (P1)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!