- Xong rồi...Lĩnh phú gia!.
- Hả. Xong...xong xuôi rồi hở thầy?!.
- Đúng vậy!. Lát ngài nhớ căn dặn đám tôi tớ chớ có động vào xác song sinh đồng tử và bốn cái bình trong góc kia kẻo mất mạng đấy!.
- Được được!. Ta sẽ dặn chúng nó!.
Bà phú mặt mày trắng bệch, có lẽ bị buổi nghi thức kia doạ cho hồn phách lên mây, đang lảo đảo chống gối run rẩy đứng lên. Lĩnh phú lúc này mới khẽ khàng hỏi:
- Vậy, mấy cái bình gỗ ấy mục đích là để làm gì vậy thầy?.
- À!. Tôi dùng chúng để trấn yểm thần giữ của ở lại nơi này!. Để chúng không thể tuỳ ý muốn đi đâu thì đi!.
- Ra vậy!. Hay thật!. Thế.... thế còn ngọn lửa " sống " vừa rồi?...
Lão Lĩnh đằng hắng hỏi, vẻ mặt không giấu nổi sự tò mò. Lão Độ cúi mặt cười nhẹ một cái lắc đầu nói:
- Xin thứ lỗi, cái này thì lão phu không thể nói được!. Nó là quy tắc của cái phép này, không thể tiết lộ cho bất kỳ ai biết!.
- Ồ!. Chậc!.
Lĩnh phú mất hứng chép miệng. Ngó lên hai cái xác đồng tử đang bị trói ngồi ngay ngắn trên hai cái ghế giống như hai tên hộ vệ trấn giữ phía trước đống của nả chất như núi của lão, bất giác khoé miệng nở nụ cười đầy thoả mãn. Đặng lúc sau, lão mới quay đầu cất giọng gọi thằng Đinh:
- Đinh đâu, lên tao bảo?.
Nhưng chẳng thấy tên gia nô đâu cả, phía cửa hầm chỉ thấy mỗi thằng Ba đang ngó nghiêng nhìn ngắm cái bình gỗ đặt trong góc tường. Lão bực bội quát:
- Thằng kia đừng có táy máy linh tinh!. Thằng Đinh đâu?!.
- Ơ, dạ!. Thằng Đinh...ơ nãy nó mới đứng ở cửa đây mà nhỉ?.
Thằng Ba giật thót mình khi nghe tiếng quát của lão phú, vội vàng nhỏm dậy ngó nghiêng tìm kiếm thằng bạn:
- Con mải xem thầy thi lễ nên cũng không để ý ạ!.
Thằng Ba gãi tai, ngước mắt lí nhí nói. Lão phú nhăn mặt, chuẩn bị phun ra một tràng quát tháo nữa thì phía dãy hành lang vọng tới tiếng la hét huyên náo của đám gia nhân, kèm theo những tiếng nổ " đoàng đoàng " như sấm dội tới, lão không trông thấy gì vì đã bị cánh cửa gỗ chặn lại, đang mất hồn vì quá bất ngờ, cứ sững ra như thế. Bà phú cũng giật nảy mình hốt hoảng kêu lên:
- Có chuyện gì ồn ào thế?!.
Lão Độ lúc này đang loay hoay thu dọn đồ nghề và đồ lễ nên không để ý lắm, cho là đám tôi tớ Nguyễn gia có vụ gì đó, lại tiếp tục cúi đầu dọn dẹp bàn lễ.
" Rầm!". Cánh cửa chính căn hầm bị một lực nào đó tác động vào bật tung ra. Vợ chồng lão phú hộ trợn măt đứng đơ ra như trời trồng giữa căn hầm chứa.
--- Hết chương 60 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ma Chó
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!