“Vậy phải cần bao lâu? Một năm hay hai năm? Dù sao trước sau cũng quay trở về, sao phải phiền phức lôi Thạch Thành vào chuyện này?” “Ngươi rất mong y trở về sao?” “Ai ?” “Hắc Uy!” Hoàng đế buông ra hai từ. “Biểu tình của ngươi như vậy là thế nào?
Dường như ngươi đặc biệt để ý tới Hắc Uy”. “Không có!” Hoàng đế lập tức phủ nhận, có điều rõ ràng là nói dối, Đan Hoành nhìn ra được, Hoàng đế không giỏi nói dối, khi nói dối thì sẽ tránh ánh mắt của hắn, đôi mắt hạ xuống, ý đồ trốn tránh. Đan Hoành suy nghĩ, Hắc Uy ở nơi đó cũng không có mấy dịp được gặp Hoàng đế, cũng chưa từng có lỗi với Hoàng đế, chỉ trừ lúc đó..
[Hắc Uy từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, y được cha ta nuôi dưỡng, thầy tướng số phán rằng, cha ta không có số sinh được con trai, bởi vậy lúc nương của ta mang thai ta, lão cha ta chắc mẩm trong bụng ta là nữ nhi, bởi vậy mới quyết định từ trước khi ta được sinh ra sẽ gả ta cho Hắc Uy, cha ta quyết định để Hắc Uy làm con rể của mình để kế thừa gia nghiệp, thế nhưng không ngờ rằng ta sinh ra lại là nam nhân, bởi vậy việc hôn nhân đương nhiên không thành, sau đó mấy tháng thì muội muội của ta được sinh ra, thế là cha ta quyết định gả muội muội cho y, chuyện này nói tới đây được rồi, nhắc lại làm ta không thích, từ nhỏ tên hỗn đản này đã dùng việc này để làm ta xấu hổ, thật không ngờ ngươi lại muốn nghe] Đan Hoành nhớ lại cái lần cáo biệt Hắc Uy đã nói ra, nhớ lại hắn thấy lúc đó sắc mặt Hoàng đế thật đen, lúc đó hắn không phát hiện ra điều gì, hiện tại nghĩ lại, hẳn vì chuyện đó nên Hoàng đế mới…
Trách không được y không muốn Hắc Uy quay về, cố ý chuyển hướng câu chuyện. Đan Hoành ngồi trên giường, đưa tay đập đập hai bên trái phải ý nói Hoàng đế ngồi xuống cạnh hắn. Hoàng đế ngồi xuống, nhưng để tránh đi theo vết xe đổ nên ngồi cách hắn một đoạn “Ngươi để ý chính là Hắc Uy là người vốn định hứa gả cho ta khi nhỏ? Kỳ thực ngươi không cần để ý, chỉ có ngươi là bảo vật trong lòng ta, những kẻ khác ta không để ý..”
Nói xong những người này Đan Hoành đem Hoàng đế áp xuống giường, đưa tay giữ hai tay Hoàng đế kéo l*n đ*nh đầu, thân thể áp trên người Hoàng đế, ngăn không cho y giãy dụa. Nằm úp sấp trên người Hoàng đế, Đan Hoành thì thầm vào tai y. “Bộ dạng ăn dấm chua của ngươi hảo khả ái, khiến ta muốn hảo hảo thương ngươi”.
Hoàng đế nghe những lời này của Đan Hoành sắc mặt liền biến, y nhìn ra phía ngoài cửa, tiểu thái giám vì lo chủ tử buổi tối có việc gì cần phân phó nên vẫn đứng ở bên ngoài, nếu y lên tiếng gọi người, hẳn sẽ có người trợ giúp, thế nhưng trong tình cảnh này, bị bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng không hay ho gì, Hoàng đế nhắm đôi mắt lại, nghiêng nghiêng đầu, coi như hết, nếu đã yêu hắn thì cứ chiều hắn hết tất thảy đi, nếu bên nhau cả đời, dựa vào sức mạnh của Đan Hoành, trước sau gì thì hắn cũng sẽ có cơ hội. Đan Hoành cúi xuống hôn lên mặt Hoàng đế một cái, sau đó buông tay vẫn đang giữ tay Hoàng đế ra, xoay người nằm xuống bên cạnh Hoàng đế.
“Dáng vẻ của ngươi giống như ta lấy mạnh h**p yếu vậy, chỉ là muốn trêu ngươi một chút thôi, nếu thật sự làm, nơi đó của ngươi sẽ đau nhức tới ba ngày, sáng sớm ngươi còn phải vào triều, đến lúc đó ngươi làm thế nào mà ngôi lên ngai a? ” Hoàng đế nhìn vào khuôn mặt Đan Hoành, nét mặt kinh hỉ, y không ngờ hắn lại có thể vì y mà suy nghĩ như vậy. Đan Hoành nhìn bộ dạng ngu ngốc của Hoàng đế, khẩu khí tức giận nói. “Đừng nhìn ta như thế, cẩn thận ta thay đổi quyết định” Mà câu trả lời của Hoàng đế chính là không sợ chết cúi xuống cắn lấy đôi môi đỏ mọng của Đan Hoành.
--- Hết chương 20 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Lưu Manh Hoàng Phi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!