“Phong Nhi, mỹ nhân vốn luôn kiêu ngạo mà!” Ta cười đến tùy tính “Chờ ta ra xem nàng, bổn tiểu thư thích nhất là ngắm mỹ nhân” Không đợi Phong Nhi kịp lên tiếng, ta liền vén mành xe lên nhảy xuống xe ngựa, hoàn toàn bỏ mặc tiếng kinh hô của Phong Nhi ở phía sau “Tiểu thư, người như thế nào có thể xuống? Mau trở lại”
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!