Cô đứng bật dậy..
- "Đừng tưởng chỉ với những lời nói như vậy là tôi ngoan ngoãn nhé " cô khoanh tay trước ngực nói
Hắn đứng dậy:
- "Được.. Tôi sẽ không nói bằng lời nữa.. Mà sẽ dùng bằng hành động để chứng tỏ" Hắn cười nhẹ nụ cười gian xảo nói
- "Anh lại tính dở trò gì nữa hả"
- "Từ từ cô sẽ biết" miệng vẫn không hết cười
Nói xong hắn quay lưng bước đi..
- "À.." Hắn quay người lại nói
- " Lại gì nữa " Cô nhìn hắn
- " Cô nấu ăn đi.. Tôi đói rồi "
- " Cái gì.. Tôi không nấu.. Tôi không phải người hầu "
- " Cô không nấu thì ai nấu.. Ở đây tôi là chủ.. Với lại tôi không quen thuê người làm.. Nên giờ cô nấu đi "
- " Thích thì anh tự nấu đi "
- " Tôi cho cô chuẩn bị đó... Tôi tắm xong xuống thì phải có cơm.. Nếu không tôi sẽ ăn cô thay cơm " Hắn không cần nghe cô trả lời đi thẳng
- " What the f***... Anh là đồ khốn"
Tít tắc.. Tít tắc... Đồng hồ trôi
Nữa tiếng đồng hồ mà cô vẫn chưa có món nào hoàng chỉnh..
Choảng... Bộp..
- " Trời ơi.. Lại bể nữa rồi..Sao khó nấu vậy trời "
Hắn thấy có tiếng đổ bể liền bước xuống.. Đi vào bếp..
- " Oh My God... Cô làm cái quái gì trong bếp nhà tôi vậy.. "Hắn choáng váng nói
- " Nấu ăn.. " cô đưa đôi mắt tròn nhìn hắn nói..
- " Nấu.. Nấu ăn.. Rốt cuộc cô có biết nấu không.. Sao bếp tôi giống bãi chiến trường vậy.. Cô đang chiến đấu chống giặc hả.. Sao gớm vậy "
- " Anh có giỏi nấu đi ở đó mà nói.. Mà nói cho anh biết luôn tôi không biết nấu ăn "
- " Cô là phụ nữ mà không biết nấu sao "
- "Không.. Tôi chưa từng nấu ăn "
- " Tôi cho cô 10p để dọn dẹp "
- " Thế không nấu nữa à "
- " Không "
10p qua..
- " Xong rồi này.. Anh giỏi hành xác tôi quá đó "
- " Anh vào bếp làm gì vậy "
- " Nấu ăn.. "
- " Woa... Anh biết nấu sao.. "
- " Tôi không giống như cô "
Nghe hắn nói vậy cô biểu môi.. Không nói gì chỉ nhìn hắn
"Trời ơi.. Thật điêu luyện.."
HẾT PHẦN 15:
--- Hết chương 14 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Lệnh Tôi Em Dám Không Nghe
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!