“Mạc Mạc em đừng tức giận a.” Lạc Tần Thiên nhẹ nhàng kéo tay Diệp Mạc năn nỉ lấy lòng, trên gương mặt anh tuấn làm ra vẻ ngây thơ vô (số) tội “Là do tối nay thúc thúc của anh có một cuộc họp quan trọng ở đây bàn chuyện hợp tác làm ăn, ngày mai ông ấy sẽ về Mỹ rồi, chúng ta quen nhau cũng đã lâu như vậy, anh chẳng lẽ lại không đưa em đến gặp người thân của anh a, anh muốn nhân cơ hội này đưa em đến gặp ông ấy 1 lần, nhân tiện đem chuyện của chúng ta nói ra luôn.”
Diệp Mạc nghe xong, trên khuôn mặt thanh tú trắng nõn hiện lên một tia đỏ ửng, trong lòng chợt bắt đầu cảm thấy căng thẳng, oán giận nói “Sao bây giờ anh mới nói cho em biết, ít nhiều gì cũng phải để em chuẩn bị một chút chứ a.”
Nhìn Diệp Mạc ngày thường vẫn luôn bình tĩnh trầm ổn lúc này lại lo lắng cuống quýt cả lên, Lạc Tần Thiên giống thiếu niên mới lớn cười nói rạng rỡ “Thúc thúc này của anh là người khá hào phóng, sẽ không để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu, lại nói, Mạc Mạc của anh mặc cái gì cũng đều mê người cả.” (Jian: nịnh khiếp =)) mà thấy đáng iêu vãi >v
--- Hết chương 47 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Lao Tù Ác Ma
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!