Anh bạn, muộn lắm rồi, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp.

Thời gian làm tôi quên nhiều thứ, nhưng cũng có những thứ chỉ có chết mới quên nổi. Tôi nói ra điều ấy là bởi có những điều rất muốn quên, nhưng không sao quên được...

--- Hết chương 47 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Lắng Nghe Trong Gió

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!