Khoảng 10 phút sau. Mọi người nghiêm chỉnh nhìn lên bậc thêm cao, hướng mắt về vị lãnh đạo khẽ c*́i người thể hiện niềm kính trọng.

"Hôm nay là trọn 62 năm kể từ khi ta xuất hiện, c*̃ng là tròn 30 năm kể từ khi S.O dương danh trên thế giới. Ta hãy c*̀ng nâng ly chào mừng sự kiện này. Hãy c*̀ng nhau làm cho S.O hùng mạnh đập bỏ sự thống trị vớ vẩn c*̉a những con người tham lam, não tàn và độc địa. Chúng ta tuy đính trên tay đầy máu nhưng ta diệt những người không đáng sống nên chẳng có gì phải hổ thẹn cả. Nào c*̀ng uống... vì ta, vì S.O!!"





Kho vũ khí c*̉a họ bị đối phương đột nhập, đêm nay có thể chúng đã làm chủ được số hàng đó, nhưng chả biết trời chê chúng may mắn quá hay sao mà lại lựa đúng kho trang bị do khu vực Ngũ Hoàng ngự trị mà cướp, có lẽ bọn chúng chỉ biết S.O chia làm 5 khu chính tương ứng với 5 người trong biệt đội S.A.T nhưng do Ngũ Hoàng dường như quá vô hình trong hành động, c*̃ng phải, bọn họ c*̃ng chỉ chính thức gặp cô sáng hôm nay thôi thì làm sao chúng biết được. Và rồi với cái tánh khinh địch đã giúp chúng thong dong đến chỗ bác Vương!?

Nhưng điều đáng sợ nhất là, chỉ trong vòng chưa tới hai giờ đồng hồ, cả hai bang phái liên minh đó đã bị hàng phục. Không phải tận diệt mà là HÀNG PHỤC!! Mà lý do lại khiến người ta rất bất ngờ và khâm phục. Bọn chúng dùng thuốc nổ để công nên bên khu A5(khu trữ vũ khí cô quản lý) nên khiến bọn đàn em trở tay không kịp. Khi cô nghe tin và trở về thì rất tức giận, cô một mình đấu, bắt trói hết cả bọn. Nhưng khi kiểm tra xong, thống kê lại người, con số tử vong khiến cô điên tiết hơn hẳn, hạ lệnh sát luôn những kẻ chống đối và trực tiếp gây thiệt hại, số còn lại bắt uống thuốc KTX167 mà tổ chức sáng lập làm cho con người không thể lưu thông máu. Chúng có hai lựa chọn, 1 là làm tạp dịch không công và sẽ được đưa vacxin vào mỗi tháng, 2 là bị thuốc làm nghẻn máu tắt mạch mà chết.

Chưa dừng lại ở đó, cô còn lãnh đạo đội ngũ đến tận nơi cư ngụ c*̉a cả hai bang...

Sau khi chế ngự chúng, cô lớn tiếng đòi quyền cai trị. Dụng luật đối kháng trong giới với hai người đứng đầu bên đó và tự tay kết liễu không một chút chần chừ. Dùng một câu khiến người khác khóc không ra nước mắt: "Một- hàng phục tôi, hai là cuối đầu trước S.O, ba... là được sắp xếp làm nô lệ và thức ăn c*̉a Abaddon**, tự các người lựa chọn!!"

**Chúa tể địa ngục Phương Tây.

Ban đầu bạo động rất nhiều, chúng thà chịu chết chứ chẳng chịu nhục. Cô mới nói: "Người không động ta, ta không động ngươi. Tôi diệt đồng đội c*̉a các người là vì người c*̉a các người dám động tới người c*̉a Ngũ Hoàng ta. Boss c*̉a các người chết là vì sai khiến bọn chúng, chết không oan chút nào. Đừng nghĩ rằng tôi nhân từ, tôi chỉ là không tìm ra lý do giết các người mà thôi. Nhưng nếu không khuất phục, cả bọn sẽ phạm vào tội CHỐNG LẠI TÔI!!..."

Độc và Bá. Ai vừa bất mãn với Ngũ Hoàng, nín lặng. Ai vừa nghi ngờ Ngũ Hoàng là phận nữ không có khí chất, hối hận tột c*̀ng...

CCó nhiều người không thể dùng logic bình thường để đánh giá'

___

T/g chỉ muốn c*̉ng cố thực lực, bản lĩnh lãnh đạo và thế lực c*̉a nữ chính một chút thôi. Nếu thấy thừa quá thì độc giả cmt để các chap tới t/g rút kinh nghiệm nha =))







--- Hết chương 8 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Lắng Nghe Tiếng Lòng🎵[Piano! Piano....]

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!