Lạc Thiên hắn trơ trẽn đến mức độ như vậy sao, câu trả lời là không. Hắn thực coi Hồng Mãng là muội muôi c*̉a hắn, nếu cả hai c*̀ng tu luyện c*̀ng đi săn rồi nhởn nhơ qua ngày thì c*̃ng được thôi, nhưng quá tốn thời gian. Khi có chuyện xảy ra thì cả hai c*̀ng yếu xìu như nhau, lấy ai ra mà gánh vác. Hắn nhìn hành động vô tư mà chăm sóc c*̉a Hồng mãng mà cảm động rối tinh rối mù, hắn thề khi có năng lực phải trợ nàng tiến giai, khi có năng lực phải bảo vệ nàng không tổn thương.
Thời gian cứ thế trôi qua thấm thoát đã ba năm, Hồng Mãng dành hết nửa thời gian cho việc kiếm tìm linh thực còn lại mới dành cho tu luyện bản thân. Linh khí nàng hấp thu theo công pháp chỉ đủ cho nàng đả thông đường kinh mạch đầu tiên hoàn toàn, mà chưa hề tố được một chút nào linh hạch cả thế nên vẫn dậm chân ở yêu thú cấp 1. Lạc Thiên thì khác linh thực được bổ xung đầy đủ, toàn tâm toàn ý hấp thu Linh khí từ Hỏa Linh Thụ, lại không hề tốn thời gian vào việc đả thông kinh mạch, cộng với việc hắn không trú trọng mấy vào Thể tu như Hồng Mãng vậy nên Pháp lực c*̉a hắn tiến bộ một cách kinh khủng yêu hạch c*̉a hắn đã đúc đầy đến hai phần rưỡi bước vào yêu thú bậc 3 trung kỳ.
Mà nội thị so sánh thì không gian yêu hạch c*̉a hắn to gấp đôi c*̉a Hồng Mãng. đây là tiên thiên khác biệt, do bản chất hắn là Long nhưng bị thoái hóa. Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, tiên thiên c*̉a hắn hơn hẳn Hồng Mãng. Thế nên việc tập trung tài nguyên để hắn lên cấp trước sau đó trợ giúp đồng bọn mới là vương đạo. Cái chế độ bồi dưỡng tinh anh trong tông phái c*̉a nhân loại tu sĩ c*̃ng theo đạo lý này mà không khác là bao.
Ngày hôm nay hắn phải cường hoành xuất quan vì hai nguyên nhân, thứ nhất Tiểu Ngạc Thức tỉnh, thứ hai Hồng Hồng bị thương. Số là trong lúc đi kiếm ăn thì Hồng Hồng đụng vào lãnh địa c*̉a một yêu thú cấp 2 là Ban Lan Hổ thức tỉnh thần thông tật Phong Đao. c*̃ng may là thời gian qua Hồng Mãng có lãnh ngộ được da lông thần thông độn thuật c*̉a lạc Thiên truyền cho thế nên mới có thể may mắn mà thi triển Hỏa Độn thần thông trốn thoát, thế nhưng nàng c*̃ng ăn mấy đao gió vết thương sâu đến lòi xương trắng. Bên cạnh Vô căn linh thụ giờ đây là ba con yêu thú với tâm trạng khác nhau. Quái xà thì vẻ âm trầm ánh mắt lóe lên đầy sát khí, Lục Ngạc dài hơn năm trượng cơ bắp cuồn cuộn thì giận dữ keeo gào, Hồng Mãng thì ủy khuất nước mắt chảy dài nhưng ánh tia hạnh phúc.
- Mọi chuyện để sau bàn.... các ngươi đi theo ta.... đi ăn thịt hổ yêu.
- Phải Phụ thân... ăn thịt hổ.. ăn thịt hổ...
- Cám ơn Thiên ca...
Tay sách độc giác c*̉a Mẫu Ngạc, Lạc Thiên hằm hè tiến lên phía trước. Kế hoạc thịt hổ đã đề ra rõ ràng. Hồng Mãng bị thương chỉ làm nhiệm vụ dẫn đường, tham chiến là đôi cha con không ra huynh để chẳng giống, quái Mãng và Lục Ngạc. Thằng này vậy mà c*̃ng thức tỉnh đến hai thần thông c*̃ng thuộc vào dạng có số có má. Một là Băng Tiễn thần thông hai là Băng giáp thần thông. Hai cái loại này không phải cao cấp gì nhưng lại thực dụng đến không chịu nổi. Loại thứ nhất đó là Băng tiễn bắn bao chùm sức xuyên thấu khá lớn tiến hóa đến tận c*̀ng là Vạn tiễn Huyền Băng, huyền Băng độ bền chắc còn ngang cả pháp bảo trong thời gian ngắn, ngoài tác dụng xuyên thấu đả thương địch thủ quan trọng nhất là vỡ tung ra đóng băng địch thủ tạo nên sự hạn chế vận động linh lực c*̃ng như cơ năng c*̉a địch thủ. Loại thứ hai là băng giáp, điển hình c*̉a da dày thịt béo chịu đòn, Sấu loại đã nổi tiếng là lý đòn với lớp da dày đến nghẹn ngào rồi, thêm vào thần thông này thì là chuẩn xác khiên thịt siêu cấp. Cái Thần Thông này tăng đến tận c*̀ng là Huyền Băng giáp, lúc này ai muốn đả thương nó có lẽ là phải mài cho nó hết linh lực may ra mới có thể a.
--- Hết chương 25 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Lạc Thiên Ký
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!