Mùa đông năm đó đến rất sớm.

Khi tôi rời đi, bầu trời bên ngoài đã tối sẫm.

Tôi nhận được cuộc gọi từ Tần Chỉ Lan, cô ấy nói năm sau sẽ ra nước ngoài để bắt đầu một thí nghiệm mới ở viện nghiên cứu.

Tôi nói được, rồi chúc cô ấy một chuyến đi bình an.

Cuộc gọi kết thúc, trên WeChat là tin nhắn từ Tô Lam, nói rằng cô ấy đang ngồi ở quán lẩu và bảo tôi nhanh chóng đến để thanh toán.



Tôi mỉm cười và trả lời một chữ “được.”

Bên ngoài cửa sổ xe, vầng trăng khuyết treo cao trên bầu trời, chiếu sáng một góc đêm tối như mực.

Khi đêm qua đi, vầng trăng sẽ lặn.

Mặt trời của tôi, sẽ lại một lần nữa mọc lên.

(Hết truyện)

--- Hết chương 31 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Lạc Nguyệt - Sô Cô La Ovaltine

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!