Sau khi Lâu Tử An đi theo những người đó, Tống Minh Trạch cảm thấy hồn mình cũng mất tích.

Trong đầu trằn trọc đều là cặp mắt gợn sóng lấp lánh kia.

Sau khi trợ lý tìm được anh, Tống Minh Trạch hít một hơi thật sâu, cố tự bình tĩnh nói: “Đối phương có yêu cầu gì? Cứ việc nói, Lâu Tử An một sợi tóc cũng không thể thiếu.”

Trợ lý ngẩn người: “Thưa ngài, chúng ta có thể thử tìm người trước?”

Tống Minh Trạch mặt không đổi sắc bóp bút, “Đã tìm ra chưa?”

“Chuyện này… sao có thể nhanh vậy được.”

Rắc một tiếng, bút trong tay Tống Minh Trạch gãy đôi.

--- Hết chương 9 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Khổng Tước Thích Khóc

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!