Nhớ lại mọi chuyện, cảm xúc tôi thật lẫn lộn.

Thời gian đó, hầu như chẳng người bạn nào nhắc tới, các tin tức cũng dần biến mất.

Các trưởng bối cũng không quá quan tâm vì thấy hai đứa cũng không quá hài lòng, một phần cũng vì đã đạt được mục đích, nên họ cũng không nhắc lại nữa.

Dần dần, tôi quên khuấy.

Nhưng Hạ Văn Hi thì không.

Anh ta không quên.

Nghĩ đến đây, hơi thở của tôi hơi ngưng trệ. Tại sao thế?

Tại sao anh luôn nhớ?

--- Hết chương 17 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Không Rời

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!