" Anh không sao chứ? " - Thôi ánh mắt đánh giá của mình, cô nhẹ nhàng hỏi anh ta cũng không nghĩ vì sao có người kịp thời cứu mình
" Tôi không sao, cô ổn chứ? " - Anh ta tỏ vẻ không sao rồi nhìn cô đầy quan tâm hỏi
" Ổn, nhưng anh không cần đến bệnh viện sao? "- Dù sao cũng là ân nhân của mình nên cô phải báo đáp người ta một chút, xém tí nữa là Mai Ngọc Hân đã không còn trên cõi đời này
" Không cần, vậy tôi đi đây " - Nói xong anh quay người rời đi
" Nè cô kia, mù hay sao mà không chịu nhìn đường, muốn chết thì tự đi chỗ khác mà chết chứ " - Từ trong xe, một người đàn ông bước ra giận dữ nói với cô
" Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi " - Cô quên luôn việc gọi chàng trai kia lại mà vội cúi người xuống xin lỗi vị kia
" Xin lỗi là sao? Tôi không cần biết, cô phải làm gì cho tôi hết giận " - Nhưng người ta vẫn không để ý đến lời xin lỗi của cô mà kiếm cớ chèn ép
" Chú này, cô ấy đã xin lỗi rồi hơn nữa cả hai bên cũng không sao, hay là chú bỏ qua đi " - Trong lúc Mai Ngọc Hân bối rối không biết làm gì thì chàng trai kia đến bên cô lạnh lùng nói với vị kia đang um sùm
" Không sao? Cậu nói vậy mà nghe được? Tôi muốn đền bù tổn thất tinh thần " - Vị kia còn lớn tiếng hơn
" Này.. " - Chàng trai định nói gì đó thì bị Mai Ngọc Hân nói trước, " Xin lỗi, tiền đây, phiền chú bỏ qua ", lập tức Mai Ngọc Hân rút tiền đưa cho ông ta rồi kéo tay chàng trai đang định lên tiếng kia đi. người kia thấy tiền thì cũng im lặng nhận lấy sau đó bỏ đi, còn huýt sáo nữa chứ. Mai Ngọc Hân cùng ân nhân thì đã đi đến một góc cây..
--- Hết chương 15 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Không Phải Em Đã Là Vợ Của Anh Rồi Sao?
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!