" Con mẹ nó, tao không buông đó làm gì nhau? " - Dù đang trong tình trạng không được tốt nhưng cô vẫn bướng bỉnh cãi lại, muốn cãi tay đua với cô? Còn non lắm!
Tên kia không thấy cô buông liền dùng chân đá lên người cô, cô vẫn cầm chặt không buông chỉ có điều khuôn mặt đã sớm tái nhợt lại. Những người xung quanh thấy vậy liền đứng yên nhìn, một vài người bất bình đứng ra định giúp thì....
" Tao nói mày không nghe thì chịu chết đi " - Nói xong, hắn lấy trong người ra ra một cây dao.
Mọi người thấy dao đồng thời lùi lại một bước, có người nhanh chóng gọi cảnh sát thì bị hắn ta dọa không được gọi. Hắn định dùng dao đâm vào Mai Ngọc vẫn đang liều chết không buông kia thì tiếng xe cảnh sát bất ngờ vang lên, hắn thấy vậy thì dừng tay lại, quay đầu nhìn hàng chục xe cảnh sát đang đến. Theo đó là hàng chục cảnh sát cầm súng đi tới chỗ hắn.
" Mau dừng tay chịu trói "
" Tao không dừng đấy " - Hắn ngoan cố chống trả rồi bất ngờ nắm lấy tóc Mai Ngọc lôi lên, kề dao vào cổ cô.
Bị một vật kề vào cổ, cô biết mình đang gặp chuyện gì, nhưng cô không sợ, cô là thế luôn luôn mạnh mẽ và cố chấp trong mọi tình huống. Hắn dùng sức kéo cô đi theo hắn, bây giờ cô mới có thể thấy hắn đang cầm trong tay một hộp đựng tranh, người lúc nãy trong phòng triển lãm cũng cầm thứ này..... trời ạ, là cướp sao? Ngay từ lúc hắn lấy dao ra cô phải biết rồi chứ, rồi còn biểu tình vội vàng đi ra... sao cô ngốc thế? Hôm nay là ngày gì không biết nữa, thật quá xui xẻo mà, tất cả là tại tên Huy Hoàng kia về nhà phải tính sổ với hắn mới được nhưng có còn về nhà, có về được không.......
--- Hết chương 1 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Không Phải Ai Khác Mà Là Em!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!