- À ... ừm ... đệ không có ! - Lăng Thiếu vội chữa cháy.
- Đúng là anh em , đều là sắc lang ! - Nó bình thêm một câu rất hay.
Lăng Thiếu tính đáp trả thì nó đã biến đi đâu rồi ý . Hắn nở một nụ cười tà mị rồi nhanh chóng đi khỏi đó . Sáng hôm sau , trong viện của nó , một đám tắc kè hoa tới chào hỏi nó rất hùng hậu.
- Ô , trong viện có một con cẩu , không biết thái tử phi ở đâu nhỉ ? - Một mụ phi cất tiếng khinh bỉ.
- Nếu các bảo ta là cẩu , thì các ngươi cũng là cẩu thôi ! - Nó ung dung nói.
- Một con thái tử phi không được sủng thì dám nói thế với bọn tao sao ? - Một mụ phi tát nước vào người nó . Sau đó cả bọn đó đi khỏi chỗ đó.
Nó nham hiểm cười , coi bộ có trò vui đấy . Liên Vy thấy nó như vậy , bảo nó ngồi trước gương đồng để chải tóc . Nó hỏi Liên Vy :
- Em biết chỗ ta , ta gọi những người như hoàng thượng hay thái tử là gì không ?
- Muội không biết ! - Liên Vy nói.
- Ta thường gọi là lợn giống ! - Nó thản nhiên nói.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Khi Ác Quỷ Xuyên Không
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!