Khi sửa soạn xong xuôi cũng là lúc ông mặt trời đã lên cao đến giữa đỉnh đầu. Kiều Tuyết và Huyết Tử vừa mở những mi mắt nặn trĩu ra thì đập vào mắt là một nữ tử y phục đỏ rực rườm rà đứng trước mặt với khuôn mặt cau có giận giữ. Là Hải Vân!!!!!!!
"a....Vân Vân à.... cậu làm gì mà cứ như ma vậy? Còn bộ y phục này nữa. Kiếm đâu ra mà chói lóa quá vậy? Làm tớ đau hết cả mắt nha"
Kiều Tuyết cười cười trêu. Thật ra nàng biết hôm nay là ngày gì của Hải Vân mà. Là ngày cưới đó nha. Là cưới đó. Cung hỉ! Cung hỉ!
Huyết Tử cũng nở nụ cười ranh mãnh lâu lắm không có:
"Kính chào tam vương phi!!! Không biết sau này người có thể chiếu cố cho thần đôi chút không ạ?"
Huyết Tử tỏ vẻ cung kính, bộ mặt trêu đùa Hải Vân cực kì nghiêm túc khiến cho Kiều Tuyết phải quay mặt sang chỗ khác bụm miệng cười sằng sặc. Tuy nhiên nàng lập tức im lặng khi thấy sát khí đang ngút trời tỏa ra từ đâu đó. Lạnh sống lưng.
Nàng quay lại. Cái sát khí khủng khiếp đó toát ra từ người Vân Vân. Có lẽ đùa hơi quá chăng? Nhưng mà vui mà.
"Hứ....đừng nhìn mặt tớ nữa"
Bỗng Hải Vân phồng má lên, quay sang chỗ khác một cách cực kì đáng yêu. Chỉ muốn véo một cái thôi. Nhưng mà Vân Vân dỗi rồi a. Phải xin lỗi thôi.
--- Hết chương 12 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Huyết Sắc Tam Đại Vương Phi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!