- Nhờ phước của tao chúng mày mới được đi mui trần đó , còn không biết hưởng thụ nữa ! _ Tôi nói , nhìn xung quanh và rồi bỗng nhiên chăm chú vào cái gương .
Trong gương là một gương mặt quen thuộc nhưng tôi không thể nào nhớ ra đã gặp ở đâu . Tôi hận cái đầu của mình , có mỗi cái việc này mà không nhớ ra được . Tôi đang cố lục lọi mấy mảng kí ức đã bị tôi quên sạch sẽ từ mấy tháng trước đem khôi phục lại nhưng thật sự rất khó , nó biến mất trong đầu tôi như chưa bao giờ tồn tại vậy . Bỗng Châu kéo váy tôi , than vãn :
- Váy này dài quá , hay cắt bớt đi cho nhẹ nợ ! _ Nghe Châu nói tôi mới nhớ ra câu nói " ANH DÁM , TÔI CẮT " đối với tên Huy , tự nhủ thầm sao lúc ấy mình lại mạnh miệng như vậy . Và rồi tự nhiên tỉnh ngộ hét lên :
- DỪNG XE ! _ Tiếng hét như xé trời vang lên . Trúc nghe vậy quát tôi :
- Mày điên sao ? Bây giờ đang đến nhà thờ đó , hay lại đổi ý muốn chạy trốn rồi hả ? Thôi , dù gì đã lên kiệu rồi thì đi hết con đường luôn đi , chứ ...
- STOP ! _ Vì muốn chặn cái giọng lải nhải không ngừng của Trúc , tôi quát lên
- Chuyện gì vậy ? _ Châu nhìn tôi , hỏi . Tôi chỉ vào gương , nói - Huy ! Anh muốn đưa tôi đi đâu ? _ Sở dĩ tôi hỏi thế là vì hướng mà hắn đưa tôi không phải hướng nhà thờ
- Hả , Huy ? Huy nào ? _ Hai nhỏ ngây người hỏi . Huy quay lại , nói - Cậu chủ muốn gặp cô , phiền cô đi theo tôi một chuyến !
--- Hết chương 52 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Hợp Đồng Hôn Nhân (Cô Dâu 14 Tuổi)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!