" Ta hỏi ngươi, trên đời này ngoài ngươi ra còn ai cưng chiều muội muội ngươi hơn hắn"
Mạc Thiên Khuynhuất ức . " Ta chỉ cưng chiều muội ấy như muội muội thôi mà nương tử ..."
Diệp Thiên Di giơ tay nhéo lỗ tai Mạc Thiên Khuynh xoay một góc 90 độ. " Im lặng , nhìn bức tường tiếp cho ta "
" A....á....á ...aa nương tử , aaaa " Mạc Thiên Khuynh tay giữ chặt tai , bậm bậm môi , hắn là chủ nơi này mà , sao kỳ vậy
Diệp Thiên Di lại nhìn thẳng Lạc Thiên tiếp tục bàn chính sự .
" Ta hỏi ngươi , ngoài ngươi ra có nam nhân nào đáng tin hơn hắn ? Có năng lực hơn hắn ? Dựa vào sản nghiệp của ta và hắn , ta cam đoan ngay cả hoàng hậu cũng không sung sướng bằng muội muội ngươi . Điều quan trọng nhất , hắn không từ chối ở chung với tỷ phu là ngươi , ngươi cứ tiếp tục con đường sủng muội muội phát cuồng của ngươi . Nhiêu đó còn chưa đủ sao ? Ngươi còn ý kiến gì nữa "
Lạc Thiên như được khai sáng , khóe môi dâng cao , mặc kệ vị huynh đệ đang nháy mắt với hắn lia lịa , thây kệ ngươi chứ. Hắn chỉ chú ý tới vấn đề chính là sau khi muội muội thành thân hắn vẫn được ở bên cạnh muội muội hắn a .Nhưng vấn đề quan trọng là Tâm Di lại không yêu thương Mạc Thiên Khuynh , muội ấy sẽ chịu sao ?
Mạc Thiên Khuynh ngồi dưới đất âm thầm rơi nước mắt , nháy mắt muốn rụng hết lông mi cũng không thèm nhìn tới hắn là sao ? Tên ôn thần này rõ ràng cố ý .
Tư Mã Phong ở một bên , tâm trạng vô cùng kích động , đây quả là cao kiến , hắn là chịu rồi đó nha ....
Lạc Tâm Di ánh mắt sáng ngời , cách này quả thật xài được a , vừa có thể thành thân , vừa có thể không cần ở Nguyện Lăng Quốc , quan trọng là sau khi thành thân vẫn được tự do như cũ , trong đầu Lạc Tâm Di chợt xuất hiện hình dáng Mộ Dung Vân nhưng rất nhanh đã bị thổi bay mất tích , hừ , nàng ghét hắn , phải nhớ rõ , nàng chính là ghét hắn .
Nhìn Lạc Thiên mãi vẫn không trả lời , Diệp Thiên Di nhíu mi khó hiểu , nhiêu đó chưa đủ hấp dẫn a . " Ngươi đồng ý hay không ? "
Lạc THiên nghe được câu hỏi của Diệp Thiên Di , mắt nhanh chóng nhìn về hướng muội muội , chỉ thấy muội muội hắn gật đầu lia lịa , ánh mắt sáng rực, kích động như vậy luôn sao ?" Nhưng sau này Mạc Thiên Khuynh hắn sẽ ..... hắn sẽ ...ngủ.... " .
Mặt Lạc Thiên đỏ bừng , không lẽ muốn hắn nói rõ trước mặt hai nữ nhân là hắn thắc mắc chuyện Mạc Thiên Khuynh sẽ ngủ với ai sao .
Lạc Tâm Di vội xua tay . " Ca , huynh thật lo xa , muội đương nhiên sẽ ngủ một mình , sao có thể ... với Khuynh ca ca được chứ "
" Muội ấy sẽ ngủ với ta , còn tên Mạc Thiên Khuynh .... hắn sẽ ngủ một mình " . Diệp Thiên Di thật muốn bật cười , tên băng sơn ngàn năm nay lại đỏ mặt gì chuyện bé xíu này a , ha ha .
Mạc Thiên Khuynh vội quay đầu , nhìn vẻ mặt hài lòng của mọi người , tâm hắn như có ngàn nhát dao cứ cứa qua cứa lại , đây là ý gì , rõ ràng là muốn hắn ngủ chay tới cuối đời sao ? Vương Phi ngủ chung với trắc phi , còn vương gia thì ôm gối ngủ một mình , có còn thiên lý hay không , có ai chịu ngó xuống dòm hắn một tí hay không , hắn đang rất đau khổ đây này . Từ khi chuyện hắn giả ngốc bị Thiên Di phát hiện , nàng đã bỏ mặt hắn không lo suốt mấy tháng , giờ thì hay rồi, chính thức tuyên án tử hình cho hắn luôn . " Nương tử ....vi ....vi..phu..."
Diệp Thiên Di nhìn cũng không thèm nhìn , chỉ nhẹ nhàng nói : " Vương gia ý kiến gì sao ? Ý kiến thì cứ việc hưu thê . Ý của ta là như vậy thì sẽ là như vậy . Hiểu không ? "
Mạc Thiên KHuynh nuốt những lời định nói vào bụng , nương tử hắn sao lạicó thể không cho hắn một đường lui nào vậy , lại an phận tiếp tục sự nghiệp nhìn bức tường . (>.
--- Hết chương 19 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Hoàng Thượng! Thái Tử Đang Ghen
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!