Một tháng sau khi cô mất, người con trai đi với cô ngày hôm đó đã tìm đến anh, anh ta nói muốn thực hiện di nguyện cuối cùng của cô là để anh chuộc lại công ty của mình. Cô nói không muốn anh mất tự tin khi đi bên cô vì cô yêu anh.
Anh đã chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để đến bên cô, nhưng giờ đây chỉ còn là nắm mộ, anh khóc và dường như cả thế giới này đều khóc.Thì ra không phải là cô phản bội anh mà là bản thân anh đã phản bội chính mình. Nước mắt anh nhòe đi, anh gọi tên người yêu trong đau đớn. Tim anh thắt lại, anh yêu, anh hối hận, anh căm ghét bản thân anh, con người anh, cái thằng như anh. Phải chi anh chết đi có phải hơn không, chết rồi anh sẽ được gặp lại cô, sẽ được yêu cô và sẽ xin cô tha thứ anh...Nắng chiều nhạt màu dần và tất cả đã là quá muộn.
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Giọt Nước Mắt Muộn Màng
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!