Hương rượu hại người, thực sự hại người.

Đủ để khiến người ta dễ dàng trầm luân, rồi chẳng thể nhớ rõ những mảnh ký ức hỗn loạn kia.

Trong bóng tối, ta cầm kéo cắt tỉa cành mai, rạch một đường trên cánh tay mình.

Máu ấm nhỏ xuống, thấm vào long bào màu vàng rực, nhưng rất nhanh đã bị ta dùng mảnh vải đã chuẩn bị từ trước quấn chặt lại.

Trong lòng lặng lẽ nghĩ—

Mùa đông năm nay thật dài, may mắn thay, nó sắp qua rồi.

Vịt Bay Lạc Bầy

Mùa xuân, cũng nên đến thôi.

--- Hết chương 14 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng Lẽ

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!