Bất đắc dĩ, thời khắc ấm áp qua rất nhanh. Kỉ Tích không thể không vào lúc 7h40, xuống lầu ăn bữa sáng.
“Trần Trần lát nữa xuống đây, kêu lão Côn ôm anh ấy.” Kỉ Tích há miệng cắn bánh sừng bò, tầm mắt sắc bén rà qua mấy người Kỉ gia đang ngồi.
“Con không phải đã nói qua rồi sao?” Khương Như nhắc nhở.
Ánh mắt Kỉ Tích, ở trên mặt người nhà dạo qua một vòng, híp mắt cười nói: “Con sợ có người dễ quên.”
>__
--- Hết chương 32 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Gặp Phải Một Lão Công Nhỏ Hơn Ngươi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!