Và một hôm một nàng công chúa tám tuổi đã lén vào trong rừng chơi. Nàng đi rất lâu cho tới khi cả bốn phía chỉ có là cây. Nàng khóc, khóc rất nhiều cho đến khi khuôn mặt kiều diễm trở lên đỏ bừng. Bống nhiên, lần này thấy tiếng thở của một con quái thú. Nàng sợ hãi chạy, nàng chạy rất nhanh. Và chạy đến khi trước mặt nàng là một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ. Nàng sợ hãi gõ cửa thật mạnh và nói:
--- Hết chương 22 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Em Là Vị Hôn Thê Của Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!