Anh ta quấn chăn và khóc suốt đêm, còn tôi thì thiếp đi giữa tiếng khóc của anh ta.
Cho đến khi tờ mờ sáng, anh ta vội vàng nhảy ra ngoài.
Tôi đang ngủ mê mệt c*̃ng phải hoang mang tỉnh dậy nhìn anh ta, nghe thấy anh ta cứ cười khúc khích trong miệng.
hình
Ha!
Nam nhân, đừng cố thoát khỏi Ngũ Hành Sơn của ta!
--- Hết chương 6 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!