Ta ổn định tâm trạng kích động của mình xoay qua hỏi Dạ Tuyết : “ Ta có thể lấy đồ từ trong linh phủ trực tiếp ra ngoài mà không cần phải tiến vào không ?? “
Dạ Tuyết trả lời : “ Dạ được , thưa chủ nhân “ Giọng nói nó kích động không kém nha , phải biết rằng nó chỉ trông coi cửa vào linh phủ thôi dù biết linh phủ rất rộng nhưng khi thật sự nhìn thấy vẫn rất kinh ngạc nha , sau đó nó đột nhiên nói : “ Chủ nhân , linh khí trong đây thật dày nha , luyện cục băng là cực kì thích hợp , còn có thể làm kem ăn rất ngon đó “ ( Mây : chậc , ht nc cục băng tới kem rồi đúng là tâm hồn ăn uống gê =.=” . Dạ Tuyết : * liếc xéo * tớ nào chủ nấy như nhau thui . Mây : T.T * câm nín * )
. Ta cũng cảm thấy được khi nghe Dạ Tuyết nói đến ' cục băng ' ta tự động tỉnh lượt bỏ câu cuối , rồi sực nhớ quên mất có dị năng nên hỏi : “ Làm sao ngươi biết ta có ' cục băng ' ?? “
Dạ Tuyết như bị dội 1 thau nước lạnh thầm rơi lệ trong lòng chủ nhân chả quan tâm lời nó giới thiệu thật vô tâm mà , nhưng vẫn trả lời : “ chủ nhân , người ta là rắn tuyết nên với luồng băng khí giao động khi chủ nhân ngất vẫn cảm nhận được nha “
Nghe giọng ai oán của Dạ Tuyết ta chột dạ cười hề hề sờ mũi , quả thật trừ chuyện ta quan tâm còn lại như nước đổ lá môn mà thôi
--- Hết chương 7 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Du Ngoạn Mạt Thế
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!