- Bà sao dạ, sao không kêu cái gì ăn đi – Minh Trang nhìn Hải Quỳnh ngồi chống cằm nhìn miếng thịt sườn của mình thì sợ hãi với nguy cơ bị giành giật. Tuy người ta thường nói:” Miếng ăn là miếng tồi tàn” nhưng cũng tặng thêm một câu:”Mất miếng ăn lộn gan lên đầu”. Vì cái bao tử thân yêu thì dù là bạn bè thân như chị em cũng quyết giữ lại miếng sườn (>0
--- Hết chương 28 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đợi Chờ Ký Ức
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!