- Sáng mai con muốn vào rừng kiếm ít thảo dược cha mẹ ạ.
Đang ăn Tống giang bỗng nhiên nói.
- Vào rừng? Không được đâu con vẫn đang bệnh mà.
- Trong đó nguy hiểm lắm ca
- Con cần linh thảo j ba mẹ sẽ kiếm giúp con, việc của con bây giờ là nghỉ ngơi cho khoẻ.
Ba người Tống hào thay nhau cất lời.
- Ba mẹ yên tâm đi con khoẻ rùi cha mẹ nhìn xem.
Nói đoạn Tống giang vận dụng một ít linh lực
- Võ đồ cấp một
Ba người đồng thanh hô lên. Chỉ mấy ngày trước từ một người không thể luyện khí còn bệnh nằm một chỗ mà giờ đã khoẻ mạnh lại còn là võ đồ cấp một bảo mọi người không chấn kinh sao được. Nhất là vợ chồng Tống hào, họ ôm chầm lấy Tống giang và khóc nức lên. May mà Tống giang chỉ biểu hiện bên ngoài là võ đồ cấp một, nếu họ biết Tống giang là võ đồ cấp năm thì chắc chấn kinh tới rớt cằm mất. Sau một hồi năn nỉ Tống giang cũng được đồng ý cho vô rừng nhưng với điều kiện là không được đi quá sâu và phải cho Mỹ linh theo cùng.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Độc Tôn Tiên Giới
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!