Thịnh Thế giống như nói đến nghiện, càng mắng, lời nói càng khó nghe.
Huống chi, cho tới nay, cái miệng của anh, lời nói ra, đều vừa độc vừa ngoan, hiện tại anh lại bị ghen tỵ đến mất lí trí, anh đang ghen ghét Hàn Thành Trì, anh ta cứ như vậy có được tâm của cô dễ như trở bàn tay, để cho cô tâm tâm niệm niệm như vậy không chịu quên, để cho anh đối với cô tốt như vậy cũng không chiếm được lòng của cô, để cho anh hoàn toàn không biết gì mình phải làm như thế nào.
Thịnh Thế càng tức, sức lực trên tay lại càng lớn, giống như muốn bóp cô đến chết.
Khuôn mặt Cố Lan San vốn trắng như tờ giấy, bởi vì hít thở không thông, có chút hồng, cô không cách nào hô hấp, toàn thân dần dần không có sức, cô cảm thấy cổ họng mình vô cùng đau đớn, cô vốn đang nhìn thẳng vào mắt anh, dần dần trở nên có chút hoảng hốt, cô cho là mình muốn chết, nhưng cô lại còn có thể nghe được anh nói ở bên tai của cô, tàn nhẫn và sắc bén: “Cô tính tình lẳng lơ, là một người phụ nữ đê tiện, cô làm tôi không dễ chịu, cô cũng đừng mơ có thể trôi qua những ngày tháng thư thái, tôi muốn b*p ch*t cô...... b*p ch*t cô.”
--- Hết chương 472 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đoạt Hôn 101 Lần
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!