Nếu ta đã luyện thành “Đoạn hồn tiêu”, tại sao phải rời khỏi nữa?
Tiêu của ta chỉ cần vừa ra, nhất định sẽ ghim trong cổ họng đối phương.
Bởi vì ta không quên, do ta phạm vào sai lầm lớn đó, cho nên người ta yêu nhất trong cuộc đời này mới vĩnh viễn rời khỏi ta.
Ta quyết không phạm lại lỗi như thế nữa.
Ta bắt đầu trở thành yêu nữ Ma giáo giang hồ nghe danh là đã sợ mất mật.
Ta không quan tâm.
Nếu đã từng quan tâm, nhưng rồi vẫn mất đi, hà tất phải để ý làm gì nữa?
Bất luận là kẻ nào.
--- Hết chương 7 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đoạn Hồn Tiêu
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!