Mười năm sau, thế giới loài người hoàn toàn bình thường trở lại.
Virus tang thi đã trở thành quá khứ, tôi có em bé thứ hai.
"Em, mẹ yêu anh trai hay con nhất?"
Cô bé ôm lấy đùi tôi, ngước mặt cười ngọt ngào.
"Đương nhiên là mẹ yêu bố con nhất."
Tôi chỉ buột miệng nói, Mặc Ngôn đang điên cuồng làm việc khẽ cười.
Tôi nhìn anh, anh cũng tình cờ nhìn sang, ánh mắt chạm nhau, trong đó chỉ toàn hình bóng của tôi
[Hết bộ 6]
--- Hết chương 102 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Dinh Thự Rubik
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!