Khi cô bước ra, mấy người ở đó choáng toàn tập, không ngờ với hình tượng này của cô, cô phớt lờ, bảo:
“Này, các anh định đứng đó đến bao giờ? Tôi nhớ anh ấy đến sắp chết rồi đây!”Thay đồ xong cô đanh đá hẳn=]]. Mà cái câu “tôi nhớ anh ấy đến sắp chết rồi đây!” cũng đủ làm cô tự choáng và nếu có 1 cái xô ở đây cô lập tức gục đầu vào mà nôn. Vì sự nghiệp trả thù cậu ta, cô phải hi sinh thôi T-T.
“Vâng thưa cô chủ”-Đám người miễn cưỡng đồng thanh rồi dẫn cô đi ra, đến bên 1 chiếc xe sang trọng màu đen mới cáu. ( lúc sau cô mới biết đó là chiếc BMW đắt tiền) 1 người mở cửa cho cô, nói: “Mời cô chủ!”
“Cám ơn!”-Cô bước vào xe 1 cách rụt rè, Đó giờ cô có bao giờ đi xe 4 bánh mà không phải taxi đâu. Ngay sau khi cô bước vào xe, lập tức 2 người bước vào ngồi cạnh cô, cô bị kìm chính giữa =.=. Cô thấy cô giống bị bắt cóc hơn là về nhà bạn trai @@.
Rồi chiếc xe lăn bánh, cô ngồi yên như 1 món đồ hàng ở trong xe, không nhúc nhích cũng chả Nói chuyện=.=. Khung cảnh hình sự bao trùm lấy chiếc xe …
--- Hết chương 3 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Định Mệnh... Nước Mắt
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!