Quang Luật liếc mắt qua 1 cái, đưa tay lên chống cằm hỏi Vân Mộc:
– Em chịu đựng cũng khổ cực quá a~ Sao không phát tiết như vừa nãy đi? Hử?
– Tôi….tôi…tôi….. – Vân Mộc không nghĩ mình bị phát hiện, giật mình, lắp ba lắp nửa ngày cũng không nói được từ gì khác từ “tôi”
– Ha ha, trong em giống như chú cún con làm sai bị chủ phát hiện. Mắc cười chết đi được.
– Ai là cún chứ? Cả nhà cậu là cún ý. Hơn nữa, chủ ớ cái gì ở đây hả? Cậu đừng có mà nói vớ vẩn
– Ồ,… Yến Yến, em nghĩ cái gì vậy? Anh chỉ so sánh em với con cún con thôi mà, em nghĩ đi đâu vậy a~
– Tôi…. tôi không nghĩ gì cả. Tôi không thèm cãi nhau với cậu nữa. Đồ vô sỉ!!!
– Xin lỗi Yến Yến, anh có đủ cả hàm răng, không có thiếu 1 cái nào nha~ Không tin em tự mình kiểm tra đi.
———————————————————————————————————————————
Chú thích: Vô sỉ còn có nghĩa là không răng
--- Hết chương 35 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Định Mệnh Của Anh Là Em
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!