Ngay lúc này cô rất muốn hỏi anh câu hỏi ấy. Nụ hôn của anh bỗng chốc trở nên cuồng nhiệt, bàn tay giữ chặt khuôn mặt cô sớm đã đặt ở eo dường như muốn ôm cô vào lòng. Nụ hôn này của anh khiến thần trí của cô điên đảo. Hai người bọn họ đang chìm đắm trong tình cảm dạt dào, nụ hôn chưa dứt thì căn phòng im ắng bất chợt vang lên tiếng chuông điện thoại. Thần trí của Hân Di cơ hồ trở lại, cô mở mắt đẩy nhẹ anh ra gương mặt ửng đỏ lần tìm trong túi xách chiếc điện thoại. Đăng Nguyên thở dài một cái chờ cô nghe điện thoại. - Alo, Khang hả?... cái gì... được rồi... được rồi... ch.. Chữ chị chưa kịp bật ra khỏi miệng Hân Di đã kịp nuốt trở lại, cô ý thức được Đăng Nguyên vẫn còn ngồi cạnh bèn sửa đổi cách xưng hô. - Em đến ngay! Đăng Nguyên nghe cô gọi Khang liền biết đầu dây bên kia là ai trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi buồn bã. Không biết đầu dây bên kia nói gì lại khiến cô hốt hoảng đến thế vừa tắt điện thoại đã vội vàng rời đi không hề nhìn anh một cái. Bóng Hân Di biến mất khỏi căn phòng chỉ lưu lại hương hoa nhài thoang thoảng trên người cô. Bàn tay vươn ra như muốn giữ cô lại chợt buông thỏng xuống. “Đường Hân Di bao giờ em mới chịu nhìn về phía anh”
--- Hết chương 53 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đến Bao Giờ Có Nắng?
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!