Sở Uyên nói: “Cũng không được.”Đoạn Bạch Nguyệt : “….”Suy nghĩ một chút cũng không được.Thị vệ Tây Nam Phủ đứng xa xa nhìn thấy, phất tay ra hiệu cho mọi người lui ra phía sau đứng chờ, chừa lại cho hai người một khoảng không yên tĩnh. Thuận tiện ở trong lòng cảm khái, Thế tử gia thật là lợi hại, Thái tử đại sở mà cũng có thể dụ dỗ đến mức ngoan ngoãn như vậy, một thân một mình cũng dám đến sơn cốc vắng vẻ thế này.Đoạn Bạch Nguyệt đưa tay hứng lấy một đóa hoa rơi, kề sát vào mũi là có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng lan ra, vì vậy có chút đùa dai cài lên mái tóc của hắn, đáy mắt cũng bất giác nhuộm đầy ý cười. Người trong lòng hít thở đều đều, ngủ say sưa mà an tĩnh, như là đã mệt mỏi rất nhiều rất nhiều ngày, hiện tại rốt cuộc có thể buông bỏ hết phòng bị, Đoạn Bạch Nguyệt đưa tay che lên đôi mắt của hắn, ngăn cách chút nắng nhàn nhạt phủ xuống.Không gian yên tĩnh ngọt ngào, Tiểu Thế tử của Tây Nam Phủ ngậm trong miệng cọng cỏ xanh, lười biếng tựa lưng vào thân cây, tiếp tục ngẩn người nhìn những đám mây bay trên bầu trời suy nghĩ chuyện tương lai, sau này khi hai người đều trưởng thành rồi, không đơn giản chỉ là cùng nhau trở về tây nam, mà còn muốn cùng nhau tới tuyết sơn, rong ruổi ngoài đại mạc, vân du Nam Hải, đi đến mỗi nơi hiện hại muốn đi mà không đi được, chẳng sợ không có gì để làm, chỉ cần cùng nhau nghe gió ngắm mây nhìn sóng biển, cũng tốt.Nghĩ rồi nghĩ, cơn buồn ngủ dần dần kéo tới, vì vậy đơn giản nghiêng người cùng hắn nằm xuống thảm cỏ dày mềm mại. Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, ngay cả tiếng ve kêu và chim hót cũng dừng hẳn, như là sợ quấy rầy không gian của hai thiếu niên trẻ tuổi.Bên bờ là biển hoa nhỏ màu trắng đón gió chập chờn, là mộng cảnh đẹp nhất trong những ngày hè nắng nóng thế này.
--- Hết chương 198 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đế Vương Công Lược
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!