Năm tên cường giả phong Thánh không nhìn thấy bóng dáng Vu Kiệt, hơn thế nữa, bọn họ cũng không cách nào cảm nhận được hơi thở của anh.

Chỉ trong một khoảnh khắc, sắc mặt cả năm người thay đổi, cảm giác nguy hiểm dữ dội nhanh chóng bao vây bọn họ.

“Việc này…”  

“Biến mất ư?”  
“Cứ thế biến mất trước mặt chúng ta?”  
“Đâu rồi?”  
Bọn họ tìm kiếm khắp mọi nơi.

Ngay khi đôi đồng tử chưởng môn Thiên Sơn co rút lại, chuẩn bị quét về phía cây cầu dài để tìm kiếm bóng dáng Vu Kiệt thì một luồng gió lạnh ập đến.

Dưới cơn mưa như trút nước…  
Vu Kiệt xuất hiện!  
Bước chân của anh giẫm trên mặt đất tạo thành bọt nước, nụ cười trên mặt khiến người ta sởn gai ốc, trong màn mưa, thoáng chốc anh đã đứng trước mặt chưởng môn Thiên Sơn.


Xuất hiện đột ngột!  
Tiếp cận nhanh chóng!  
Đến rồi…  
Chưởng môn Thiên Sơn tái mặt: “Mày…”  
Không đợi ông ta nói hết câu, Vu Kiệt duỗi tay ra bóp lấy cổ ông ta.

“Vừa rồi là ông la to nhất đúng không?”  
“Khốn kiếp, ông la tiếp đi… la đi!”  
Dứt lời, anh đã ra một cước, nhắm thẳng vào xương đùi của chưởng môn Thiên Sơn.


“Rắc rắc!”  
Xương đùi của tên cường giả phong Thánh này… gãy lìa!  
…  
Giết!  
Giết!  
Giết!.


--- Hết chương 923 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Đệ Nhất Lang Vương

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!