“Cảm ơn”
Cô bạn mỉm cười thân thiện:
“Không cần cảm ơn. Sau này chúng ta ở chung phải giúp đỡ nhau nhiều. Hơn nữa, chúng ta cũng học chung lớp với nhau. Không cần khách sao như vậy. Phải rồi, mình tên Dương Uyển, rất vui được làm quen”
Cô bạn chìa bàn tay ra trước mặt cô. Tích Nhĩ cũng vui vẻ bắt tay lại:
“Hi. Mình tên Trần Tích Nhĩ”
Cả hai người mỉm cười, nhanh chóng có thiện cảm với nhau.
--- Hết chương 17 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đa Nhân Cách - Trịnh Trang
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!