-Quách Thiên Thiên!Trong giờ c*̉a tôi mà chị c*̃ng dám ngủ gục à?Mau đi ra ngoài cho tôi!
Bà cô Mai tức giận khua tay múa chân loạn xạ,nước mưa văng tung toé.
Cô vẫn im lặng nằm bẹp trên bàn không nhúc nhích.Đám tiểu quỷ trông theo mà đau lòng không thôi.Rút cuộc đã xảy ra chuyện gì mà tiểu công chúa lớp họ hai ngày nay lại có vẻ không được vui thế?Mấy lần định tới hỏi nhưng toàn bị Thiên Hà ngăn cản,hỏi nhỏ thì nhỏ c*̃ng nhăn mặt không chịu tiết lộ.
-Thiên,cô kêu bạn kìa!
Hải Anh ra vẻ lo lắng mà huých tay cô gọi nhỏ giọng.Cô cựa mình,nhăn mặt ngồi dậy,nhìn xung quanh lớp một vòng thấy ai c*̃ng nhìn cô thì thấy hơi ngạc nhiên nhưng khi nhìn thấy Hải Anh thì cô lại cảm thấy không vui,là cực kì khó chịu mới đúng!
-Chuyện gì??
-Á à,chị lại còn dám hỏi chuyện gì à,chị xem lời nói c*̉a tôi như nước chảy qua tai đúng không?
-Cô biết vậy thì tốt!
Cô nhăn mi,trưng ra vẻ mặt coi thường.Đến đám tiên trên trời cô còn không thèm để trong mắt thì cái bà già nhiều lời này có là cái gì?Muốn dạy đời cô sao?Nếu so về tuổi dưới trần gian thì tính ra cô còn sinh trước c*̣ tổ c*̉a c*̣ tổ mấy chục đời c*̉a nhà bà ta.Vậy lấy tư cách gì mà muốn cô phải coi trọng bà ta?
-Chị...chị mau c*́t ra ngoài cho tôi!
Bà giáo Mai thẹn quá hoá giận gào rống lên.
-Rầm!bà già kia,bà là cái thá gì mà dám đuổi em tôi hả?
Thiên Hà đập bàn đứng dậy.c*̃ng theo tiếng động đó mà cái quạt trần hiên ngang rơi xuống đập vào đầu bà giáo rồi tiếp đất.
Bà giáo say sẩm mặt mày hoa lệ ngất đi.
-Đáng đời!
Cả lớp choáng váng.Trường Phương Nam xem ra bị người ta rút lõi nhiều quá rồi.Đến quạt trần mà c*̃ng rớt xuống được!c*̃ng may người phải hứng chịu không phải là ai trong bất cứ thành viên lớp họ.Bà giáo già mắng công chúa lớp họ như vậy,bị rớt vào đầu c*̃ng chẳng ai thương.hứ
--- Hết chương 154 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Công Chúa Thời Tiết
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!