Ta hoảng hốt khi cảm nhận được có một dòng nước ấm xóa tan mọi đau đớn.

Là thần của ta ban phát lòng tốt.

Nàng ấy đến để cứu ta.

Ý thức của ta đã trở lại, trước mắt hình như là ngôi đền đổ nát nơi mà ta và thần linh lần đầu gặp mặt.

Ta nói với thần linh như vậy.

Thần linh hình như không nhớ gì.

--- Hết chương 27 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Con Kiến Hôi

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!