-Cậu có cần phải quát mắng tớ thế không?Tớ đi trực nhật là được chứ gì?!-Tôi nói với giọng như sắp khóc trước khi ra khỏi lớp.Đây là 1 trong những lí do tôi với Dũng là bạn từng thân.
Dẹp chuyện này qua 1 bên đi...Tui kể cho nghe vì sao tui biết Dũng cảm nắng Hiền nhé.
---Hôm thứ...mấy í quên rồi---
Trong giờ ra chơi,tôi thấy mấy tấm ảnh của Hiền đặt trên bàn.Tôi bước đến bên bàn,đứng xem một lúc thì đánh trống vào lớp.Tôi về chỗ ngồi...Tôi kể cho Đạt(Đạt ngồi một mình ở bàn gần bàn tôi) về câu chuyện ảnh Hiền,ảnh Hiền đẹp thế nào.Cậu ta quay sang Dũng.
-Dũng ơi!Mày có nhiều ảnh của Hiền không?-Đạt trêu,tôi cũng không hiểu tại sao Đạt lại hỏi vậy nữa...nhưng kệ.Quan trọng là câu trả lời.
-Có!-Dũng mặt tỉnh bơ đáp.
Biết câu trả lời tôi với đạt HƠI sốc.Thôi kệ chứ!Vào tiết rồi.
Lúc về tôi quay sang hỏi nhỏ thằng Dũng.
-Mày cảm nắng Hiền ak?-Tôi tò mò hỏi
Dũng không nói gì chỉ gật đầu cái rụp.Xong luôn...Hiền vừa vào lớp đc 1 tuần mà...Thằng Dũng là hơi bị dễ bắt nắng đấy!
--- Hết chương 10 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Có Phải Tôi Đã Cảm Nắng Cậu Không? Cậu Bạn Cùng Bàn!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!