Còn về Vy Anh, từ lúc Saoran đi cô không ngừng nhớ về cậu,mặc dù lúc Saoran ở đây cô luôn mỉn cười và động viên cậu...nhưng...thật ra đó là nói dối,nói dối để cậu yên tâm để đi, không phải gì cho mình.Một thời gian sau, Vy Anh bị trầm cảm, không vui vẻ nhí nhảnh như xưa,luôn luôn nhớ về Saoran.May mắn là Vy Anh đã thoát được trầm cảm nhờ Trúc Yến,con nhóc ấy đã khiến cho cô vui vẻ trở lại,Vy Anh thật sự rất biết ơn Trúc Yến.Nói là vơi đi được nỗi nhớ cậu, nhưng mỗi đêm buông xuống cô luôn sợ cậu đã quên cô,và không bao giờ về đây nữa, mỗi lần như vậy đôi mắt lại nhòa đi vì nước nước mắt.Cho đến cái ngày mà cô gặp lại cậu,đến giờ phút này Vy Anh cứ tưởng đây là giấc mơ,nhưng nếu là mơ thì cô mong đừng bao giờ tỉnh.
Khẽ đưa bàn tay chạm thật nhẹ nhàng vào mặt Saoran như cảm nhận hơi ấm,may quá đây không phải mơ.Mỉn cườn thật tươi,giọt nước mắt lại nhẹ nhàng lăn trên má.
-Saoran!Chào mừng cậu...đã về.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cô Nàng Hai Tính Cách
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!