Hoắc Lương hoàn toàn không chen được một câu, anh đành phải để mặc cho cô nói, cho tới khi cô nói chuyện khô cổ họng, anh mới săn sóc mà hỏi: “Có muốn uống chút nước không?”
“Muốn ạ!”
Hoắc Lương muốn buông cô xuống để đi rót nước, Tiết Tiểu Tần lại túm lấy tay anh: “Không cần đâu! Em chỉ là cô bảo mẫu lương tháng ba ngàn đồng, nào dám để vị Bồ Tát là ngài hầu hạ!” Nói xong, cô hừ một tiếng, tự đi rót nước uống ừng ực nửa ly, còn dư lại nửa ly đưa cho Hoắc Lương, anh uống. >__
--- Hết chương 50 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Chứng Vọng Tưởng Của Hoắc Tiên Sinh
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!