Editor: Boomtini
| Mời mọi người sang wordpress đọc |
"Muốn đánh cứ nói", Lục Trạch cười cười, "Không cần hội đồng, một mình cậu đánh tôi là đủ rồi. Tôi tuyệt đối....."
Hắn nhướn mày với Giang Niên: "Đánh không đánh trả, mắng không cãi lại."
Lục Trạch trong lòng nghĩ, hắn làm gì muốn đánh trả hay cãi lại.
Cơ hội hiếm có mà, 'đánh là thương, mắng là yêu' đó.
--- Hết chương 32 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Chào Em, Bảo Bối!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!