-Ông làm sao mà nhìn chằm chằm tui dữ zợ?! - Nó khẽ nuốt ực một phát khi nhận ra sự thay đổi "bình thường" của hắn.

-Sao bà ngu quá vậy? Haizzz... - Hắn thở dài ns một câu ko lọt tai cho lắm với ng đc nhắc đến trong câu.

-Ê ê, ông vừa phun ra cái câu gì hay nhể?! - Nó đập tay xuống bàn một phát uỳnh làm một cái chân bàn gần như sắp gãy. Nở một nụ cười "đẹp là đẹp quá đi" nhìn hắn.

-... - Hắn cũng chả buồn ns lại, đứng dậy đi vô phòng rồi ở trong đó suốt như thằng tự kỷ.

-Em í có sao ko ta? - Chị Nguyệt-ng biết tình cảnh của hắn đầu tiên cất lời ns đầu tiên trong ngày - Hay em lên xem xem nó thế nào đi Chi! - Chị nhìn cô nàng ngu ngu ngu ngu ngu ngu của chúng ta ns.

-Vâng! - Một chữ rồi đi luôn.

Cộc cộc!

-Ê chó! Mở cửa cho bổn cô nương! - Nó dùng chân đá đá cái cửa, hét lớn.

Cạch.

-Làm cái gì vậy? - Nó tự do tự tại nhảy lên giường hắn, ngó cái đứa đang ngồi trong góc tự kỉ.

-Không làm gì hết! Chúng ta đi chơi đi! - Hắn bỗng mặt tươi tỉnh, hét to.

-Thằng điên! - Nó ns, mặt ko cảm xúc.

Hắn cảm thấy một đàn chim lợn bay đầy đầu

--- Hết chương 37 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Cậu Mới Là Người Tôi Thích, Không Phải Cô Ta!

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!